Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013


Ngày 5-10 - Hôm nay, mình bắt đầu xuất hiện. Ba mẹ chắc là chưa biết điều này đâu vì mình còn nhỏ xíu như một hạt táo mà, nhưng sự thật là mình đã có rồi. 

Và mình sắp là một bé gái. Mình sẽ có tóc vàng và mắt xanh. Tất cả mọi thứ đã được sắp xếp hết cả, thậm chí ngay việc mình rất thích ngắm hoa nữa cơ! 

Ngày 19-10 - Một số người nói mình chưa phải là một con người hoàn chỉnh, rằng mới chỉ có mẹ mình thật sự tồn tại mà thôi. Nhưng mình là người mà, cũng giống như mẩu ruột bánh mì nho nhỏ chưa phải là bánh mì thật sự. Mẹ là người, vậy thì mình cũng thế.

Ngày 23-10 - Mới rồi mình vừa mở hé đôi môi. Chà, để nghĩ coi cỡ một năm nữa, mình sẽ nở nụ cười và sau đó biết nói. Chắc chắn tiếng đầu tiên mình thốt ra sẽ là: Mẹ... mẹ...ơi!

Ngày 25-10 - Hôm nay, tim của mình bắt đầu tự đập lấy. Từ giờ trở đi nó sẽ nhảy múa nhẹ nhàng cho đến phút cuối đời của mình mà không nghỉ chút nào! Sau nhiều năm chắc nó phải mệt mỏi. Nó sẽ dừng khi mình chết đi, chắc thế!

Ngày 12-11 - Những ngón tay nhỏ xíu bắt đầu mọc ra trên bàn tay của mình. Ồ, trông chúng nhỏ nhắn mà dễ thương làm sao! Mình sẽ được vuốt tóc mẹ nhờ chúng đấy nhé!

Ngày 20-11 - Hôm nay, bác sĩ nói với mẹ rằng mình đang sống ở đây, bên dưới trái tim của mẹ. Ồ, chắc mẹ phải vui mừng biết bao! Mẹ có vui không hở mẹ?

Ngày 25-11 - Có lẽ ba mẹ đang đặt tên cho mình. Nhưng chắc ba mẹ vẫn chưa biết mình là con gái đâu. Bí mật đấy nhé! Mình muốn được người khác gọi là bé May. À, mình đang lớn dần lên đây!

Ngày 10-12 - Mình đang mọc tóc! Sao nó mượt mà và tỏa sáng quá. Mình tự hỏi tóc của mẹ có giống thế không?

Ngày 13-12 - Mình vừa chớp mắt. Bóng tối bao phủ xung quanh mình. Khi mẹ sinh mình ra, chắc là thế giới sẽ nhiều hoa và nắng ấm lắm. Nhưng điều mình muốn hơn cả là trông thấy mẹ. Mẹ ơi, mẹ có đẹp không hở mẹ? Con muốn nhìn thấy mẹ ghê!

Ngày 24-12 - Mình tự hỏi liệu mẹ có nghe thấy tiếng thì thầm của trái tim mình? Một số bạn của mình ra đời hơi bị yếu một chút. Nhưng trái tim mình rất khỏe mạnh. Nó đập đều đặn: tup-tup, tup-tup. Mẹ sẽ có một đứa con gái thật khỏe mạnh đó nghe mẹ!

Ngày 28-12 - Hôm nay, mẹ mình giết mình... 

 Sưu tầm

Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

Phim ngắn "Xin lỗi... anh chỉ là thằng bán bánh giò" đang lấy nước mắt của cư dân mạng còn ẩn chứa nhiều nét đẹp điện ảnh mà khán giả chưa biết.

Bộ phim tốt nghiệp của sinh viên Đại học Sân khấu và Điện ảnh TP.HCM - Xin lỗi... anh chỉ là thằng bán bánh giò đang tạo nên một cơn sốt mạnh mẽ trong cộng đồng mạng. Tuy nhiên, tác phẩm này không chỉ được các khán giả bấm "like" liên tục mà còn được cả những người làm phim trong nghề đánh giá cao.Xin lỗi... anh chỉ là thằng bán bánh giò ẩn chứa nhiều nét đẹp điện ảnh mà có thể nhiều người còn chưa biết.


Gói gọn trong 25 phút, nội dung phim Xin lỗi... anh chỉ là thằng bán bánh giò dựa trên truyện ngắn cùng tên, kể về tình yêu giữa một chàng trai bán bánh giò và cô gái bán bánh tráng. Mô-típ phim tuy không mấy mới mẻ: tình yêu bị mẹ cô gái cấm đoán vì sợ rể nghèo "không có một cái áo liền vai, một đôi dép liền đế", sợ con gái mình khổ; nhưng cách dẫn dắt bộ phim của đạo diễn Phạm Việt Phước khiến khán giả không thấy nhàm chán.


Mối tình đẹp của chàng bán bánh giò và cô bán bánh tráng...


...bị người mẹ thương con ngăn cản

Thưởng thức Xin lỗi... anh chỉ là thằng bán bánh giò, hẳn nhiều khán giả mê điện ảnh nhận thấy quen thuộc với cách kể chuyện xáo trộn ngày. Phim bắt đầu từ ngày cuối cùng, ngược lại ngày thứ 5, ngày thứ 30, thẳng đến ngày thứ 80, rồi quay ngược về ngày thứ 31, sau cùng mới là ngày thứ nhất, thứ 2, thứ 3... Đây là thủ pháp đã làm nên danh tiếng cho bộ phim (500) Days Of Summer. Tác phẩm Hollywood này đã đưa tên tuổi nam diễn viên Joseph Gordon-Levitt lên hàng sao, chinh phục trái tim của rất nhiều người Việt.


Trong phạm vi là một phim ngắn tốt nghiệp, Xin lỗi... anh chỉ là thằng bán bánh giò sẽ không bị mang tiếng là "đại văn xào". Ngược lại, học tập và áp dụng được cái đẹp của điện ảnh Mỹ hợp lý vào phim Việt là một đáng khen. Cách kể chuyện phim xáo trộn ngày góp phần mang đến nhiều cung bậc cảm xúc đan xen, hạnh phúc hòa vào cả buồn đau lẫn nuối tiếc. Chính việc chứng kiến liên tiếp từ chuyện vui sang chuyện buồn, vừa hé môi cười lại phải rơi nước mắt, tạo cảm xúc mãnh liệt cho người xem.


Cảnh dưới mưa đầy xúc cảm

Diễn xuất tự nhiên của 2 diễn viên chính Võ Đình Hiếu và Nhã Phương cũng là một điểm sáng của Xin lỗi... anh chỉ là thằng bán bánh giò. Mộc mạc và trong sáng, cả 2 đã cho khán giả thấy được một tình yêu giản dị, chân thành giữa 2 thanh niên nghèo. Cái cách họ gặp nhau, quen nhau, yêu nhau rất đỗi tự nhiên, nhẹ nhàng. Còn đó lắm thẹn thùng đáng yêu của tình yêu đầu, nhưng họ cũng suy tư về cái "nghèo" đeo đuổi, rồi chùn bước vì mặc cảm...

Nhã Phương cực đáng yêu khi vào vai cô nàng bán bánh tráng
Nét đẹp điện ảnh của "Xin lỗi... anh chỉ là thằng bán bánh giò" 9
Võ Đình Hiếu đáng yêu và diễn xuất tốt

Bên cạnh đó, kỹ thuật quay - dựng của phim ngắn tốt nghiệp này khiến nhiều người không khỏi ngạc nhiên. Các góc máy đa dạng, đẹp mắt. Đặc biệt, kỹ xảo cắt - ghép phông nền trong các cảnh hồi tưởng được xử lý khá mượt, thậm chí tốt hơn cả một số phim chuyên nghiệp.


Một điều bất ngờ nữa của Xin lỗi... anh chỉ là thằng bán bánh giò chính là kỹ thuật lồng tiếng. Phim Việt vốn yếu trong khoản thu lời thoại ở hậu kỳ, cảm xúc của diễn viên thường không khớp được như thu tiếng trực tiếp. Hơn nữa, điều kiện thực hiện phim ngắn thường hướng các nhà làm phim trẻ chọn cách thu tại hiện trường. Xin lỗi... anh chỉ là thằng bán bánh giò lại quyết định thử thách chính mình bằng việc lồng tiếng và bộ phim thật sự đã thành công. Người xem phim khó lòng phát hiện những sai lệch trong việc khớp tiếng và chúng ta chỉ biết điều này khi xem đến những lời cảm ơn cuối cùng.



Nếu có một điểm thiếu trong Xin lỗi... anh chỉ là thằng bán bánh giò thì đó chính là tác giả đã bỏ qua việc đầu tư cho phần giới thiệu mở đầu cũng như việc chăm chút cho credit phim. Tuy nhiên, đây cũng là hạn chế chung cho cả nền điện ảnh Việt vốn bao gồm cả các tác phẩm bom tấn. Ít nhà làm phim Việt nghĩ rằng việc tạo một phần mở màn (opening sequence) của phim cũng chính là một cách tạo nên thương hiệu cho tác phẩm. Nhưng dẫu sao thì đây vẫn là một tác phẩm rất thành công của chàng sinh viên điện ảnhPhạm Việt Phước và của phim ngắn Việt. Chúng ta thật sự có quyền đặt niềm tin vào sự thăng hoa của điện ảnh nước nhà trong tương lai gần.

Kenh14.vn

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2013

Một ngày mùa đông 2013....
Cô ngồi trong căn phòng tối, với chiếc điện thoại bạch kim, theo thói quen thường lệ trước khi đi ngủ, cô gõ gõ những dòng chữ trong hộp thư gửi đi: "honey, ngủ ngon".Chỉ ngắn gọn như vậy, và cô bấm nút "send".Cô đã quen với cảnh nhắn tin cho anh trước khi đi ngủ mà không cần biết anh có trả lời tin nhắn của cô hay không? Cô dường như quen với thói quen chúc anh ngủ ngon vào mỗi buổi tối, thay vì ở bên anh, chờ anh gọi điện chúc cô ngủ ngon như những cô gái khác có người yêu.Cô đã quen với kiểu tình yêu sms như thế.cô gái yêu anhAnh mải mê trong vòng tay một cô gái lạ mà anh gặp ở vũ trường, cô nàng nóng bỏng với chiếc váy khoét quá gối, xà tới anh, hôn anh và tình nguyện lên giường với anh, mặc cho anh cũng chẳng hề biết cô ta là ai, ngay cả tên cô gái đó là gì anh cũng chẳng quan tâm.Anh đâu có ngoại tình, anh không hề quyến rũ cô ta, chỉ là cô ta tự vồ lấy anh. Anh không thể từ chối những cô gái tự dâng hiến cho anh. Ai bảo số anh đào hoa, có biết bao cô gái đòi chết vì anh chứ. Anh không thể nhớ mình đã lên giường với tất cả bao nhiêu cô, chỉ biết là số lượng cô gái đã ngủ với anh nếu viết thành tên có lẽ đủ để viết thành một bảng danh bạ điện thoại.Anh đang quay quồng bởi sự nóng bỏng cũng như sự ham muốn đến điên dại của cô gái lạ, thì tiếng chuông tin nhắn vang lên, như thường lệ anh biết tin nhắn đó là của ai, anh không thèm đụng đến chiếc điện thoại, và cũng chẳng bận tâm xem nội dung tin nhắn đó là gì, vì anh biết chắc chắn đó là lời chúc từ cô, "honey ngủ ngon"....Một mùa đông lạnh trong căn phòng tối với một giấc ngủ sâu sau một ngày bận rộn.Ở một căn phòng khác, với ngổn ngang đồ đạc bị vứt tung tóe và trên giường như một bãi chiến trường với ngỗn ngang chai rượu, áo quần, giày dép cùng với 2 con người nồng nặc mùi rượu.Tia nắng rọi vào làm chói mắt anh, anh bật dậy!Việc đầu tiên mà anh làm đó là với lấy chiếc điện thoại, và gửi một ms yêu thương cho cô: "Dậy nào em yêu, ấm áp nhé honey"Anh tắm rửa và rời khỏi căn phòng đi làm như chưa có chuyện gì xảy ra, mặc cho người phụ nữ kia vẫn còn ngủ.Cô kéo nhẹ tấm rèm đón những tia nắng đầu tiên trong ngày, chuông điện thoại reo lên và dường như cô cũng biết ms đó là từ anh, và cô cũng chẳng hề mở ra xem. Cô ăn sáng và đi làm như thói quen hằng ngày.Hôm nay là ngày đầu tuần, nên cô đã diện một chiếc váy hồng phấn, để lộ bờ vai trắng thon thả của cô. Cô là một cô gái thành công, giỏi giang và xinh đẹp. Cô luôn được đeo đuổi bởi các chàng trai. Nhưng cô vẫn yêu một mình anh. Dù cho tình yêu đó, như một trò chơi cút bắt.tình yêu cút bắtAnh và cô làm chung công ty nhưng có lẽ một tháng 2 người gặp nhau chỉ một đôi lần. Cô biết mọi mối quan hệ phức tạp của anh nhưng dường như cô không quan tâm. Cô xem anh là người yêu? Cô không chắc, có lẽ cô chỉ đùa cợt với anh cũng như chính anh đang đùa cợt cô, chỉ là những tin nhắn yêu đương như thói quen của cả hai. Còn anh và cô thật ra chẳng hề có một chút gì gọi là tình yêu.Anh chưa bao giờ tuyên bố mình có người yêu, anh chơi đùa với bất kì cô gái nào muốn ngủ cùng anh. Anh xem cô như người tình trong mơ, vì anh thấy ở cô là sự khác biệt, những sms yêu đương đến hàng ngày đó không làm anh chán, mà nó như một gia vị đặc biệt cho những bữa ăn lạt lẽo của anh.Sau một ngày bận rộn cô trở về căn hộ, cô lao vào phòng tắm, ngắm nhìn mình trong gương, cô tự nhận mình xinh đẹp, và sexy đó chứ, không hề thua kém những cô gái chân dài cặp với anh, nhưng sao cô và anh chỉ dừng lại ở những dòng sms yêu thương đó. Cô chợt buồn ....!Cô nhấc điện thoại lên gọi cho anh, nhưng anh không trả lời."Sao anh không trả lời phone?" Cô gái lạ hỏi anh.Chỉ là một cô gái yêu anh muốn lên giường với anh, nếu anh trả lòi phone cô ấy có nghĩa là anh sẽ bỏ rơi em đêm này đó cưng à, em muốn thế không?Anh nói với cái giọng đểu cáng chết người đó. Và nàng ta tưởng mình đã chinh phục được anh. Nhưng chỉ là anh không biết phải nói gì với cô mà thôi.***Một ngày nữa lại trôi qua...Một ngày lạnh!Và anh gọi cho cô, anh hẹn cô đi ăn tối, và dường như cô đã đồng ý cô không quan tâm đến chuyện cũ. Cô và anh gặp nhau, cùng nhau ăn tối và cùng nhau cười đùa vui vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra.Anh tiễn cô về, và hôn nhẹ lên má cô. Người cô bỗng nóng ran.Anh về và cô bước lên phòng, cô ngồi đó, suy nghĩ vẩn vơ về những gì đã qua.Không có gì chỉ là những sms yêu thương mà thôi, không phải tình yêu cô tự nhủ với mình.Anh lái xe, suy nghĩ về cô, anh cảm nhận cô đã run lên khi anh hôn nhẹ lên trán cô. Có điều gì đó nói với anh rằng anh đã yêu.Bất chợt điện thoại reo lên, một cô nàng nóng bỏng nào đó, muốn qua đếm với anh. Và tất nhiên anh không thể từ chối. Anh quên hết những chuyện đang nghĩ và chạy đến nới hẹn.Anh nhắn tin cho cô, "em ngủ sớm đi nhé, anh cũng ngủ sớm đây".Cô trả lời: "honey ngủ ngon".Sms vừa reo lên, cô cùng bạn bước vào Bar. Anh đang ngồi đó, bên cạnh là một cô nàng nóng bỏng.Cô ngồi ngay đó đối diện với anh.Anh bước tới, kéo cô ra khỏi đám bạn."Em đã nói là em đã ngủ cơ mà sao em lại ở đây?""Còn anh, anh nói anh đang ở nhà chuẩn bị đi ngủ cơ mà, vậy cô gái đó là sao?""...Em nói dối anh trước....""Anh nhắn tin cho em trước cơ mà..."Em nói dối anh....Anh nói dối em...Hai người to tiếng với nhau ngay giữa chỗ đông người, và đây cũng là lần đầu tiên anh to tiếng với cô. Trong phút chốc đó, ai đó đã tĩnh tâm lại, và nhận ra được điều gì. Cô nhìn anh: "Em xin lỗi, chúng ta không là gì của nhau, cả 2 đã nói dối coi như hòa, em về đây".- Khoan đã, em đang khóc đó ư?- Không!- Sao em lại khóc chứ?...- Để anh đưa em về.- Không cần đâu anh vô với cô ta đi.- Em ghen ư?- Không! Có gì mà ghen chứ. Em về đây.Cô bước thật nhanh che đi những giọt nước mắt đang rơi. Cô chợt cảm thấy nhói đau trong tim, phải chăng cô đã yêu anh?Anh đứng đó lặng lẽ nhìn theo bóng cô. Anh không biết tại sao mình lại nổi cáu với cô? Anh thấy tim mình nhói lên, cảm giác như bị đau.Có phải anh đã yêu người con gái kia.Gió vẫn thổi mạnh cuốn những chiếc lá bay, dòng người hối hả về nhà, tiết trời se lạnh, cảm giác cần nhau hơn bao giờ hết. Và những sms yêu thương kia đã chấm dứt hay tồn tại?Và tình yêu có đến với những ai đùa giỡn với nó?

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2013


AKZ