Hiển thị các bài đăng có nhãn nhat-ky. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhat-ky. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

Tôi vừa muốn kéo anh lại, vừa muốn đẩy anh ra, vì hình như càng cố đẩy anh ra, anh lại càng kéo tôi lại gần. Và anh cứ thế, tới bất thình lình, chẳng bao giờ hẹn trước. Cứ khiến tôi nhảy chân sáo lên khi về tới nhà. Ở cạnh anh rất vui. Chẳng biết cái cảm giác đó sẽ kéo dài đến bao giờ…Tôi bắt đầu sợ đánh mất.

- Hôm nay cả lớp học thêm 45 phút để bù cho 2 ngày nghỉ của tuần trước. 

Cả lớp ồ lên một tiếng khi nghe cô thông báo. Không sao, cũng chỉ còn một buổi nữa là không còn được học…Tôi nghĩ và mỉm cười. Mấy đứa nhóc này thật tình rất giống mình  của cái thời mực tím.  

thời học trò bảng đen 
Tôi là đứa hơi khác người thì phải. Khi người ta uống nước trà nóng giữa mùa đông buốt giá thì tôi vẫn thích gọi một ly trà đá và chờ cái lạnh chui dần qua cuống họng. Khi người ta thích đi những cái xe xịn và phân khối lớn thì tôi lại thích đi chiếc xe 82 độ. Thi thoảng lại thích cái cảm giác hơi ngột ngột trên xe bus. Khi người ta thích đi học ngoại ngữ ở những trung tâm lớn thì tôi lại xin để học cùng mấy nhỏ cấp III ở trường ngay gần nhà. Khi người ta hướng tới cách ăn mặc sành điệu và sexy thì tôi lại thích cách ăn mặc bụi bặm. Khi người ta vai kề vai với người tình thì tôi lại thích nhâm nhi ly café ở một quán quen trong hẻm. Và tôi có cả ngàn đặc điểm được cho là khác người khác ví như cắt tóc kiểu ngang đổ và bấm, ví như là antifan của các chàng trai mà để sologan là: "Tôi yêu trẻ con và tôi thích cách người ta tạo ra chúng.’’ Và thi thoảng cũng để lại hiệu ứng là sự quan tâm rất chi đặc biệt của một cơ số các bạn bè và người thân. 

Chưa bao giờ tôi tưởng tưởng tình yêu sẽ đến với tôi như thế nào, nhưng đôi khi hạnh phúc lại đến vào lúc mà người ta không ngờ tới. Cũng giống như cơn mưa của ngày hôm ấy. 

Một buổi chiều tôi đang sải bước trên con đường Pasteur sau khi bước chân ra khỏi trường Soul với cây đàn guitar trên vai thì cơn mưa sầm sập lao tới. Những chiếc lá bị bứt vội khỏi tán cây, cuộn mình lao xuống cùng những hạt mưa đang tung ra sau khi tiếp đất. Những bông hoa xà cừ trắng ngần cũng rơi lả tả, lăn lốc dưới chân tôi. 

Tôi bước thật chậm, chẳng bận tâm cơn mưa đã làm tôi ướt áo và mái tóc cũng bết lại. Kéo chiếc mũ của áo khoác lên để ngăn lại một chút se sẽ lạnh. Tất cả là tại cái bài hát buồn…Tôi cúi người thắt lại cái dây giày vải vừa tuột thì chiếc đàn rơi xuống khỏi vai. Đúng lúc cơn mưa mịt mù trút nước. 

Chiếc ô tô thắng vội, rồi tiếng bước chân đạp trên nước và bàn tay rắn rỏi kéo tôi vụt vào xe. Điều ấy khiến tôi ú ớ. Và trái tim tôi loạn nhịp khi chàng trai nào ôm ghì tôi vào ngực. Tôi càng cố đẩy thì người ấy càng cố kéo tôi vào người. Cái tay người ấy như gọng kìm cứ ấn cái đầu tôi vào cổ và với thái độ rất yêu thương, nhẫn nại. Cho tới khi tôi không chống cự gì nữa thì người ấy bắt đầu nới lỏng tay ra. Tôi bắt đầu thở và hét lên. 

-  Điên à, cái anh này. 

Đến lúc này thì anh nhìn tôi với ánh mắt buồn và bối rối. 

- Xin lỗi…cơn mưa lớn quá. Với cái tính cách của tôi, đáng ra anh đã ăn cái bạt tai vì cái tội dám sàm sỡ tôi, và vì cây đàn của tôi còn nằm ở dưới đất. Nhưng không hiểu sao khi ấy, tôi chỉ yêu cầu dừng xe. Cho đến bây giờ anh vẫn trêu tôi vì cái tội si mê cái vẻ đẹp của anh. Nhưng lúc ấy tôi chỉ nghĩ anh hẳn có chuyện gì buồn, và nhầm lẫn gì đó. 

Tôi chẳng biết bằng cách nào mà anh có thể mò ra tôi giữa một cái bể người, thậm chí không hề biết tôi tên gì, ở đâu và làm gì? 

gặp nhau tình cờ 

Tôi làm việc tại một bệnh viện phụ sản. Và những người mà tôi thường gặp gỡ dĩ nhiên là các mẹ, các bà rồi. Thế mà khoảng chừng hai tuần sau lần gặp gỡ bất đắc dĩ đó. Anh tới tìm tôi. 

Đi làm, tôi ăn mặc nhìn chững chạc hơn nhiều so với cái vẻ nít con, bụi bặm hôm ấy. Cả anh và tôi đều ngỡ ngàng khi nhận ra nhau. 

- Anh đưa vợ đi đẻ à? 

Tôi vừa hỏi vừa ra vẻ tìm kiếm. Chắc đó là điều khôn ngoan nhất tôi có thể làm để né tránh cái suy nghĩ, làm thế nào mà anh chàng đẹp trai này lại có thể tìm đến tôi cơ chứ. 

- Tôi tới để gặp vợ. 

Tôi muốn điên lên với cái vẻ tự đắc, và đôi mắt như đang cười khiêu khích tôi. Dĩ nhiên là tôi biết mình bị trêu đùa rồi. Giữ vẻ điềm tĩnh cần phải có, tôi rút tấm card cá nhân đưa anh và nói. - Hãy liên lạc với tôi bằng số này. Tôi không có nhiều thời gian để nói chuyện với anh. Tôi nói rồi quay lưng, biết là phía sau anh đang nhìn tôi - ớn lạnh vì màu áo blouse. 

EM LÀ ĐỊNH MỆNH ĐỜI ANH! 

Tôi quyết định không thèm trả lời cái tin nhắn vớ vẩn như thế này. Tuy vậy nó vẫn làm tôi nao nao khi chợt nghĩ về một người đẹp trai với cánh tay rộng lớn. 

*** 

Một buổi chiều, khi nắng vừa tắt. Tôi bước ra khỏi bệnh viện và hướng về phía nhà thờ. Cuối tuần tôi muốn tìm cảm giác bình yên nơi thánh đường và nếu trong lòng có bứt rứt gì thì tôi mong đợi sự siêu nhiên sẽ mang tất cả đi. 

Anh ở đó tự bao giờ với nụ cười hiền từ khác hẳn vẻ mặt nham nhở mà tôi tưởng tượng về anh như một gã Sở Khanh. Tôi đã yếu lòng? 

Anh cứ tới bất thình lình khiến cho tôi bắt đầu sợ cảm giác không kiểm soát nổi cuộc sống của bản thân, và cả cảm xúc nữa. 

Vào một buổi sáng đẹp trời nào đó, khi tôi vừa được ra trực, và đang rảo bước trên vỉa hè. Ngắm nghía tia nắng vừa xéo qua tán lá. Tôi cũng mê đắm với những cánh hoa vàng nào vừa rụng. Anh xuất hiện đột ngột, cướp tôi đi từ tay của những ngọn gió mát lạnh. 

- Anh đưa tôi đi đâu vậy? Làm ơn buông cái tay anh ra khỏi tay tôi và cất cái mặt đê tiện của anh ở nhà. 

- Một ngày đẹp trời như thế này , em không thể cất cái vẻ khó chịu khi gặp anh, và nói với anh bằng cái giọng ngọt ngào vốn có của em, hay là tặng cho anh một bản nhạc như là bố thí với kẻ ăn xin sao? - Anh không biết là tôi rất mệt sao? 

- Anh biết, nên đâu có bắt em đi để làm việc đâu, em cứ thư giãn như là điều em muốn, thậm chí em có thể ngủ. 

- Ừ thì ngủ. Tôi sẽ ngủ thật đấy. Và tôi ngủ ngon lành trong khi quên mất không rút bàn tay ra khỏi tay anh. 

Chúng tôi tới Vũng Tàu khi nắng bắt đầu lên cao. Nắng vàng trải đều trên bờ cát. Biển xanh cũng như sâu hơn với bầu trời lên cao không một gợn mây. 

- Đi spa được không em? Anh thấy mắt em có nếp nhăn rồi kìa. 

Tôi rút vội chiếc điện thoại và soi mình thật kĩ. Tôi không chắc lắm về chuyện tôi đang bắt đầu già đi. Tôi được nghỉ ngơi cho tới khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống. Anh đánh thức tôi và cùng ngắm thứ ánh sáng đang nhạt dần, nhạt dần… 

Một chút tham vọng, tôi bỗng muốn anh trở thành cái gì đó với tôi, hoặc chí ít cũng muốn lần sau như thế này. 

cùng nhau ngắm hoàng hôn 
Chúng tôi dắt nhau đi mấp mé triền nước. Mỗi lúc sóng xô lên, anh kéo tay tôi quay một vòng, còn tôi nhảy lò cò. Vậy là chỉ có chân anh ướt nhé. Tôi bắt đầu mở lòng ra để nói về những chuyện gần nhất. Thi thoảng dừng lại chụp hình chọc nhau và cười đùa. 

Trăng cứ dìu dịu mà ru tôi bằng bài hát của biển. Bờ vai anh lớn thật lớn. Anh hỏi tôi: 

- Em có muốn anh tặng em một bản nhạc không? 

Tôi đồng ý nhưng với điều kiện sẽ không đàn cho anh đâu nhé. Anh cười vì cái kiểu con nít của tôi lại tái phát... Ừ thì đi. 

Anh bước chân vào một bar, và rất trịnh trọng anh tặng tôi một bản nhạc piano. 

Vậy nhé. Vậy là không hề đụng hàng nhau rồi. Tôi hơi cười vì lúc trước chả phải chính tôi cũng bị tiếng đàn piano làm mê đắm… 

Không nghĩ nữa. Tôi phải chấm dứt tình trạng này thật nhanh. Anh vừa đẹp trai, vừa hài hước, vừa đàn giỏi. Nhìn cách anh đàn thì nhất định là được đào tạo bài bản từ tấm bé. Tôi không nghĩ mình lại có ngày sẽ dừng lại ở một chàng lãng tử như thế này. Nhưng cái cảm giác khi mọi người vỗ tay rào rào, và ánh mắt khi tị của một cơ số các cô gái có mặt hôm đó thì tôi lại muốn ngay lập tức cho anh là ứng viên của tình đầu. Duy chỉ có việc anh là ai? Anh từ đâu đến? Anh là người như thế nào? Và tôi có phải là người thay thế không? 

Tôi vừa muốn kéo anh lại. Vừa muốn đẩy anh ra, vì hình như càng cố đẩy anh ra, anh lại càng kéo tôi lại gần. Và anh cứ thế, tới bất thình lình, chẳng bao giờ hẹn trước. Cứ khiến tôi nhảy chân sáo lên khi về tới nhà. Ở cạnh anh rất vui. Chẳng biết cái cảm giác đó sẽ kéo dài đến bao giờ…Tôi bắt đầu sợ đánh mất. 

Tôi chủ động hẹn hò anh thay vì cứ bị bắt đi bất ngờ như vậy. Sau khi ngồi vắt vẻo trên một đoạn dây xích nhìn ra dòng sông, và đàn cho anh nghe một bản nhạc trong bộ phim tôi xem từ thời bé xíu, tôi bắt đầu câu chuyện về tuổi thơ. 

Tôi đã hỏi về anh, từng bước một thử kéo anh đi theo những gì tôi sắp sẵn ở nhà. Tôi không muốn chuyện tình phải kết thúc trong đau buồn nên sẽ xác định trước xem anh yêu tôi bao nhiêu phần. Nhưng những câu trả lời của anh khiến tôi hơi hụt hẫng. 

- Tuổi thơ anh là học. 

- Tình yêu lớn nhất của anh là yêu chính bản thân mình. 

- Điều anh hạnh phúc nhất là được sống thoải mái, và làm những gì mình thích. 

- Thể loại nhạc mà anh thích nghe nhất là hỗn hợp, tùy tâm trạng. 

- Anh không đi làm, ở nhà đi loanh quanh, gặp gỡ ít người và cười cười nói nói. 

- Ba mẹ anh còn trẻ, khỏe, làm nhiều việc và rất yêu con cái. 

- Anh từng yêu rất nhiều người, và họ đều có điểm chung là toàn bỏ anh mà đi… 

Nhưng dường như những điều khó hiểu về anh lại khiến tôi tò mò, và có lúc chợt nhận ra anh cũng rất hấp dẫn. 

Cho tới ngày không phải anh kéo tôi đi mà là một người con gái. Cô ấy xuất hiện bất ngờ với cái nhìn sắc lạnh, sự ăn mặc sành điệu, cùng với lời mời 1 ly nước và một cuộc nói chuyện. 

Cô ấy giới thiệu bản thân là một giảng viên của trường đại học - đã là vợ hợp pháp của anh. Cô ấy còn lấy bức hình đáng yêu của con gái bé bỏng, cho tôi xem hình cưới, và những khoảnh khắc đáng nhớ…Cô ấy nói trong nước mắt về việc cô ấy bất lực thế nào từ khi biết anh có liên quan tới hàng đá. Cô ấy quyết định ly hôn để giải thoát. Nhưng một khoảng thời gian dài cô ấy vẫn không ngừng quan tâm tới anh, cô ấy biết tất cả về mối quan hệ của anh và tôi. 

Cô ấy tới không phải để chia rẽ, mà là một lời thỉnh cầu. Cô ấy xin tôi hãy làm mọi cách để kéo anh ra khỏi vòng sa ngã khi còn có thể. 

Tôi đã không thể nói chuyện với anh ngay sau cuộc gặp gỡ với người con gái ấy? Tôi suy nghĩ về việc tại sao tôi lại phải chấp nhận một con người như vậy? Tôi hoàn toàn có thể lựa chọn một người đàn ông tốt hơn anh ấy và không hề có rắc rối gì. Tôi quay sang cự tuyệt tình cảm của anh.  

Còn anh đã linh cảm thấy điều chẳng lành nên đã tức tốc đi tìm tôi. Vẫn bàn tay cứng cỏi đó, kéo tôi ra khỏi nhà, lên xe và lao vút trên đường phố.

lao đi trong màn đêm  
Đến lúc này thì tôi không thể nào nhịn được nữa. Tôi nói như hét lên. 

-    Anh có phải là một con quỷ ở địa ngục lên phải không? Nếu không thì anh là ai? Anh từ đâu đến? Anh làm gì? Anh ở đâu? Anh sống như thế nào? Và tất tần tật về anh? Tôi chưa bao giờ nhận được một câu nói nghiêm túc về tất cả những điều tôi cần biết? 

Anh cứ đi. Cầm vô lăng thật chặt, và rẽ dòng người. Kéo tôi đi. Vội vã mở cửa một căn hộ. Đẩy tôi vào. Khi cánh cửa đóng sầm lại. Anh ôm tôi thật chặt. Hôn ngấu nghiến. Mặc cho tôi giằng co. Anh vẫn hôn tôi đến ngạt thở. Anh kéo nát đồ của tôi như một gã trai lên cơn điên dại và mất ý thức tự chủ về bản thân. Anh bế tôi lao tới cái giường và lại hôn. Nỗi uất hận trào dâng trong con người tôi. Tôi đã thề là nếu anh không giết chết tôi, nhất định tôi sẽ giết chết anh. Tôi khóc tức tưởi, từng giọt nước nóng bỏng thi nhau rơi. Nơi con tim tôi như chết hết mười phần. 

Bất giác anh dừng lại. Nuốt những giọt nước đang rơi. Anh vẫn ghì tôi thật chặt và khóc. 

- Cứu anh đi, em là bác sĩ mà. 

Đến lúc này thì tôi thay đổi hoàn toàn thái độ. Lần đầu tiên thấy một gã trai đang yếu đuối trước mặt tôi. Tôi rút cánh tay vừa được tự do, kéo đầu anh thật gần. 

Tôi bắt đầu hôn lên trán. Khẽ xóa giọt nước mắt còn lăn dài trên má anh. Tôi cố gắng yêu thương anh bằng trái tim của một người phụ nữ. 

Chắc cũng mất khoảng 15 phút để cái không khí này nguôi bớt đi. Tôi bắt đầu hỏi anh. 

Hóa ra anh đã tốt nghiệp chương trình sau đại học tại trường Berkeley. Anh về Việt Nam và cưới vợ. Một người bạn khá thân với anh thuở đi học cùng. Sau khi bé gái ra đời, không phải cô ấy bị chứng trầm cảm sau sanh mà lại là anh. Anh không hiểu cái quái gì đang xảy ra với mình, và anh tìm đến chất kích thích, chỉ mong sao cô ấy có thể hài lòng về anh. Nhưng càng lúc anh càng lún sâu vào thứ mà người ta cho là nó không thể nghiện được. Cô ấy rời xa anh.  

Anh là con trai duy nhất của hệ thống nhà hàng Thiên Vương Tửu tại Sài Gòn. Anh để tuột mất hạnh phúc mà lúc trước anh cho là nó thuộc về mình.  

Cho tới cái ngày định mệnh, anh đã gặp tôi. Anh nói, chính cá tính mạnh mẽ của tôi, và đôi mắt nâu thăm thẳm, đầy trắc ẩn và cả công việc mà tôi đang làm. Anh có thể hi vọng mong manh rằng tôi sẽ cứu được anh.  

Anh nói rằng khi lý trí của anh còn có thể lên tiếng có nghĩa rằng anh không được từ bỏ niềm tin. Nhưng niềm tin lại là thứ con người ta dễ đánh mất nhất.  

Tôi đã ngã vào vũng lầy khó khăn nhất trong cuộc đời. Công việc của tôi dường như bị bỏ dở vì cái bệnh nhân này. Tôi bắt anh phải lao động như một người bình thường. Bắt anh ăn uống một cách điều độ và tham gia những chương trình hữu ích. Kéo anh vào số đông để anh có thể từ giã tiếng mời gọi nơi vũ trường.  

Anh cũng vật vã, đòi hỏi và nhiều lúc còn nổi khùng với tôi. Nhưng tôi muốn giúp anh. Tuy vậy những lời nói của cô gái cứ in hằn trong tâm trí tôi.  

Có một ngày nọ tôi và anh tới thăm con gái và vợ. Ai cũng tỏ ra hạnh phúc, duy chỉ có tôi là cảm nhận về sự ra đi sắp tới. Tôi đã chuẩn bị vali để đi khỏi cuộc đời của anh. Tôi không muốn bước chân vào hạnh phúc giang dở, khi cả anh và cô ấy vẫn còn khả năng quay lại.  

Tôi quyết định đi du học.  

Lần cuối cùng tôi nói tạm biệt với ngôi nhà tự động hóa, và ánh đèn vụt tắt trước lúc tôi bước ra. Nơi này sắp có một sự đoàn viên. Tôi mỉm cười và bước đi.  

Có bất ngờ không khi người kéo tay tôi ở lại không phải anh mà là cô ấy. Cô ấy dịu dàng trong bộ váy màu tro hoa hồng và những lời nói rất chân thành. 

- Đừng từ bỏ nơi này, nơi mà hai người đã trải qua thật nhiều khó khăn. Tôi đã yêu một người khác, chính là Jack. Chúng tôi sẽ định cư tại Canada. Tạm biệt em và mong hạnh phúc ở lại thật lâu với hai người. 

Lúc này thì anh cùng Jack xuất hiện.  

Hạnh phúc thêm một lần nữa tới rất vội. 

Nguồn : truyenngan.com.vn


Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013

Nó cúp mắt, rồi điềm nhiên tắt nguồn điện thoại. 

Rắc…cái sim gãy đôi. Nó ung dung thảy hai nửa sim lên, nhìn nó lướt nhanh qua khoảng không rồi rơi xuống đất. 

Nhẹ nhàng. 

Ok, thế là xong. Nó đã hoàn toàn biến mất trước những con người tồn tại qua những số điện thoại lưu trong sim đó. Nó sẽ vĩnh viễn không còn nói chuyện, không còn gặp những người đó nữa. 

Nó ghé cửa hàng điện thoại, mua một cái sim mới rồi lắp vào. Nhắn tin cho vài người. Xong, nó lại đi, tìm kiếm những khách hàng mới và cho họ số điện thoại mới này của nó. 

Càng ngày, nó cảm giác càng rõ rệt hơn rằng, hình như tất cả sự sống mà nó đang trải qua mong manh như cái sim điện thoại. Chỉ cần bỏ cái sim đó đi thôi, thì nó dường như đã “chết” trước bao nhiêu người rồi. Thì đó, thử hỏi coi, người ta không liên lạc với nó được, không sao gặp nó được, và nó thì mãi mãi không muốn liên lạc lại thì coi như đã chết rồi chứ sao. Chậc, thời buổi công nghệ mà, đâu nhất thiết phải gặp mặt nhau như xưa nữa chứ, và vì thế nên việc biến mất cũng dễ dàng hơn nhiều. Gặp nhau, đưa nhau về tận nhà, biết nơi ở của nhau, khó tránh lắm. Đằng này chỉ cần một cú phone, anh đang ở đâu, em bắt taxi đến. Hết công hết việc thì ok, mình chia tay. Và rồi thì rắc, cái sim gãy đôi, anh sẽ chẳng bao giờ tìm được em nữa…bla…bla… 

Cứ thế, nó “chết” trước nhiều người lắm rồi. Nhiều đến nỗi cộng tất cả các ngón của bàn tay và bàn chân lại cũng chưa hết. Chắc phải thêm vài lượt nữa mới đủ. Haizz. Một cô nhóc 25 tuổi đời và hàng tá tuổi nghề…Nó cũng thấy oải lắm rồi. 

Tin nhắn lúc 00:00h: “Anh nhớ em quá. Mai mình gặp nhau được không? Chỗ cũ nhé?”. Nó ngáp dài, suy nghĩ vài giây rồi replay ngắn gọn “OK”!. Ha. Thế là thêm một con mồi. Nhớ ư? Nó không tin. Mới gặp nhau một lần, mây mưa cho thỏa sức mà dám nói là nhớ nó á. Nó cười khinh bỉ vào mặt hắn ta thì có. Cái nhớ của hắn không phải là cái nhớ mà nó mong đợi. Nó dám thề và đảm bảo luôn. Nó quyết định sẽ “chết” trước hắn. Một gã trai mới cưới mà đã vi vu hoa lá đáng có một kết cục như thế, chưa kể nó còn giúp gã bớt một đêm tội lỗi với cô vợ đang mong ngóng ở nhà. Nó khóa máy. Để rồi trưa hôm sau có gã nào đó bực dọc nguyền rủa thầm nó trong quán café Hi-end trên con đường Sương Nguyệt Ánh, còn nó thì tung tăng shopping trong một cửa hàng mới mở mà nó có mấy cái vé ưu đãi chưa dùng hết. 

Suy cho cùng thì…nó cũng cần người yêu. Hay đơn giản thôi, một bờ vai, một bàn tay vững chãi để nó có thể dựa vào, nắm lấy tay nó những khi mệt mỏi. Mà chán quá, nó toàn gặp gì đâu không ấy. Mối tình đầu đẹp như mơ lại thành bi kịch khi người yêu của nó trao đổi nó với con bồ thằng bạn kia. Nực cười. Yêu đương thế đấy. Hóa ra nó nhầm. Những lời yêu đương nó nhận được chẳng qua là mối nối cho những kế hoạch lâu dài của người – yêu – nó. Yêu nó để trao đổi với người khác, haizz, một kế hoạch tồi, thế mà nó vướng vào. 

Nó trở thành thế này bao giờ không biết, không nhớ, cũng chẳng hiểu hoàn cảnh đưa đẩy thế nào. Suy cho cùng thì…đôi khi quên khuấy đi cái lý do cũng hay, đỡ hại não. Nó nghĩ thế nhưng đôi lúc lòng nặng trĩu khi vô tình một ngày ngồi uống rượu mà nhớ về thuở xa xưa. Nó ngồi nhìn gốc cây xà cừ to quá vòng ôm của nó trong công viên mà chợt nghĩ ngợi.Cây cổ thụ rồi thì cũng buồn cho số tuổi của nó, nếm trải mọi thứ, chứng kiến mọi thay đổi của thời đại. Một mình. Trơ trọi giữa bao thế hệ trẻ còn đang ngơ ngác trước cuộc đời. Thế mà con người cứ muốn sống dai, sống lâu, thậm chí là trường sinh bất tử gì gì đó. Nó chẳng ham. Sống mãi làm gì khi ngày qua ngày càng thêm mệt mỏi. Cái gì quá cũng không tốt. Sống cũng thế. Đủ nếm trải, đủ cảm nhận, thế là được rồi. Sống lâu thêm làm gì để mang một thân thể mòn mỏi rã rời và già nua yếu đuối bất lực trước mọi sự thay đổi của cuộc đời. 

Hôm nay nó có tận ba cái hẹn. Cái nào cũng đáng giá. Đola đấy. Một giờ tận mấy trăm Đô, nhiều người đi làm vật vã cả tháng chưa bằng nó làm một giờ. Đời là thế đấy. Bất công quá đỗi. 

Nó lại bẻ cái sim. Hình như thành thói quen rồi. Nó cũng chẳng buồn khi nghĩ đến cảm giác rằng khi không gọi được cho nó người ta sẽ thế nào. Nó quy ước chung: những người đến với nó chỉ để thỏa mãn họ thì việc gì nó phải nghĩ đến cảm giác của người đó chứ. Nó làm họ vui, xong, còn thì là việc của họ, nó quan tâm làm gì cho mệt óc. Chẳng ai phát điên vì nhớ nó đâu, cũng chẳng ai quan tâm xem nó có mệnh hệ gì khi họ không liên lạc được với nó đâu. Kệ, không liên lạc được thì thôi chứ, không có nó thì có người khác, trên đời này còn khối cô đẹp hơn, xinh hơn, làm vừa lòng khách hơn nó mà. 

-         Em kể về em đi? 

-         Kể gì chứ? 

-         Gì cũng được, anh không cần biết, cứ kể đi… 

-         Em đi tắm đã nhé, hay anh tắm trước… 

-         Không cần…Em cứ làm theo yêu cầu của anh, kể đi… 

Nó lặng thinh. Về nó. Kể gì chứ? Nó có gì để mà kể cho anh nghe chứ. Kể rằng đời nó ô nhục thế nào à? Hay kể về các khách hàng mà nó đã đi qua? Chán thật! Nó chưa bao giờ rơi vào tình thế này. Nó quan sát anh. Mệt mỏi, mắt thâm quầng, nồng nặc mùi bia. Anh đi cùng nhóm bạn vào bar này, bị đưa đẩy thế nào, anh lại đi cùng nó vào khách sạn này. -         Em chẳng có gì để kể cả. 

-         Ừ, thôi vậy! Anh ngủ chút. Bạn anh có gọi em nghe điện thoại giùm rồi gọi anh dậy nhé. 

-         ----- 

Anh ngủ rồi. Nó thở dài. Một cảm giác mơ hồ quen thuộc, nửa như thực, nửa như mơ. Cái cảm giác này…hình như nó đã chờ đợi lâu lắm rồi. Một ai đó lắng nghe nó, một ai đó hỏi về cuộc đời của nó chứ không phải là em tên gì ở đâu có người yêu chưa. Mấy cái đó xoàng lắm. Nó trả lời mà lòng nguyền rủa người đang hỏi… 

-         Ủa? Bạn anh không gọi à? 

-         Không…không thấy ai gọi hết. 

-         11h rồi à. Anh về đây. 

Nó vẫn ngồi bất động nhìn anh từ phòng tắm đi ra với cái đầu sũng nước đang được lau bằng tấm khăn lớn. Anh nhẹ nhàng đặt vài tờ tiền xuống bàn rồi bước ra cửa. Nó vẫn không phản ứng. 

-         Em…cho anh số điện thoại được không? 

-         À, được…số em là… 

Nó có vẻ lúng túng. Lần đầu tiên cho số điện thoại mà lúng túng đến thế, lạ thật. 

-         Số khuyến mãi à? 

-         --- 

-         Uhm, em không muốn cho số thật cũng không sao. 

Cánh cửa đóng sập lại. Anh đi rồi. Nó nhìn mấy tờ tiền, ngao ngán. Chợt điện thoại rung. Tin nhắn từ số lạ “À quên, anh chưa biết tên em. Anh ghét nhất là không biết tên ai đó khi đã gặp nhau”. Nó nhắn trả lời. Tin nhắn lại “Cám ơn em. Hẹn gặp lại em nếu em muốn. Anh tên Nhân”. 

Nó cầm điện thoại, không nhắn trả. Dù sao cũng là khách qua đường thôi mà. Việc gì phải thế này chứ. 

Nó uể oải cầm tiền rồi bước ra khỏi phòng. 

Nó duy trì cái sim đó trong một tháng, ngày nào cũng nhắn tin với anh. Nó không hiểu nó đang làm gì, chỉ biết rằng mỗi ngày không nhắn tin với anh, hình như nó cảm thấy trống vắng sao sao đó. Anh độc thân, làm phó giám đốc trong công ty kiến trúc, công việc bận rộn và vắng nhà luôn. Anh chẳng bao giờ nói nhớ nó, cũng chẳng hỏi nó có bao nhiêu vị khách trong ngày. Anh kể chuyện cười cho nó, hay cũng là cho chính anh. Hai con người cùng cười, rồi vài câu về công việc trong ngày. Thế là đủ. 

Nó cầm cái sim trên tay. Đến giờ phút thường lệ rồi, chưa kể cái lệ thường lần này có vẻ kéo dài khá lâu rồi.

Sao nó không gãy nhỉ? Mọi khi bẻ một cái là gãy đôi liền mà? Lần này kì quá vậy? 

Nó nhìn cái điện thoại đang im bặt. Thôi thì…không bẻ nữa. Tài khoản còn hơn 100.000, cũng đủ cho vài cái hẹn hò. Dùng tạm tiếp vậy. 

Tối đó, như mọi hôm, nó mở điện thoại lúc 11h, không thấy tin nhắn của anh. Nó nhấn số anh, định gọi nhưng lại thôi. Anh là gì của nó mà nó làm thế chứ? Suy cho cùng, cũng chỉ là một trong vô số con người đi qua đời nó mà thôi, sao lần này nó lại bận tâm như thế chứ. 

Hai ngày sau. Điện thoại vẫn nằm im thin thít. Nó bị ốm nên không sao dậy được. Chẳng có một tin nhắn nào. Nó gọi cho anh nhưng chỉ có vài tiếng tút tút rồi “thuê bao quý khách…”. Nó bật cười. Ảo tưởng cho lắm vào, rồi cũng thế. Nó lại nằm thiếp đi lúc nào không hay. 

Nó tỉnh dậy vì điện thoại reo. Là anh. Nhưng chỉ reo thế hình như để biết là nó vẫn còn dùng số này. Vài giây sau là tin nhắn “Anh đi công tác mấy ngày liền, vùng cao sóng chập chờn quá,em vẫn khỏe chứ”. Tự nhiên, mắt nó rưng rưng. 

Nó quyết định duy trì số điện thoại đó. Bây giờ, người lo sợ không phải khách hàng của nó nữa, mà là nó. Vì sao ư? Nó sợ rằng một ngày nào đó, hay hàng tháng sau đó nó sẽ không thể liên lạc với anh, không nói chuyện với anh, không được nghe anh kể chuyện cười. Vì nó cũng chẳng biết tìm anh ở đâu ngoài những tin nhắn và những cuộc gọi như thế này. Mong manh lắm! Như nó từng đối xử với người ta trước kia thế. Chẳng may một ngày nào đó anh buồn tình mà quẳng sim đi thì cũng là điều dễ hiểu. Nên nó sợ. Sợ lắm. Nó từng sống hay chết trước mặt người khác được quyết định bằng những số điện thoại này mà. Cũng may, anh không thế. Anh nghiêm túc hơn nó, anh hiểu cảm giác không liên lạc được với người thân, người mà anh yêu mến. Thế nên anh không như nó, không dùng sim khuyến mãi để rồi buồn đời thì bẻ đôi rồi quẳng vào sọt rác. Nhưng nó vẫn sợ. Cái cảm giác đó ghê rợn và ám ảnh nó. Dĩ nhiên, nó chẳng nói với anh, chẳng ai hâm đến mức nói ra cái điều tưởng chừng vô lý đó, ngoại trừ nó, nó sợ bị đối xử lại như nó từng làm với rất nhiều người. 

Nó vẫn đi làm, vẫn gặp gỡ hết người này đến người khác và anh cũng biết điều đó. Anh chẳng ngăn cấm. Anh là gì để mà ngăn cấm chứ? Cái ranh giới mong manh giữa anh và nó hẳn là anh cũng nhận ra, nhưng anh cũng chẳng có quyền gì để yêu cầu nó phá bỏ ranh giới đó. Anh không níu kéo, không ràng buộc, không làm gì cả, chỉ đơn giản là người tạo niềm vui cho nó và cho cả anh nữa. Dù sao thì hai người cùng vui cũng đỡ hơn là một người. 

Và…câu chuyện của nó và anh sẽ đi đến đâu? Nó chẳng biết, anh chẳng biết, và không một ai biết cả. Cuộc đời cứ thế trôi, chuyện gì đến sẽ đến. Biết vậy đi. 

Điện thoại rung…Một tin nhắn lúc 11h đêm. Nó bất giác mỉm cười. Là của anh. Nó không cần biết gì nữa. Ít nhất vào lúc này, nó còn có anh làm nó mỉm cười mà..

ST
Buổi trưa, ánh mặt trời giống như muốn làm say tất cả mọi thứ dưới đất. Trên con đường dài, có một chàng trai chở một cô gái...

" Anh sẽ yêu em bao lâu? " Cô gái ôm chặt lấy chàng trai và ghé vào tai anh hỏi một câu hỏi ngọt ngào. Cô ấy biết, câu hỏi này không có đáp án chính xác 100 điểm.

Cô cười nũng nịu, nói : " Em cho anh cơ hội nói một lời đường mật "

Chàng trai bắt đầu suy nghĩ. Nhân lúc dừng đèn đỏ, anh đưa tay lên rồi nói "Một" , anh muốn cô gái đoán đáp án của anh là gì.

Cô gái nghĩ một lúc, vui vẻ nói "Một đời"

Chàng trai cười, không phải là vì đáp án của cô gái không đúng, mà là anh cảm thấy sự thích thú ở cô.

Đèn xanh, chàng trai không đưa chiếc xe quay về đối mặt với hiện thực, cũng không thu lại nụ cười, từ từ nói với cô gái " Anh sẽ không trả lời kiểu như vậy, đáp án như thế rất hay nhưng không thực tế, giống như đang nói dối ... em đoán tiếp đi "

Câu trả lời làm cô gái rất hài lòng. Cô nghiêng đầu tiếp tục nghĩ..

"Một ngày " "a! nhưng chúng ta đã yêu nhau được 2 tháng rồi, một ngày, một tuần, hay một tháng, tất cả đều không thể"

Lại là đèn đỏ, chàng trai cầm tay cô gái, nhìn cô rồi cười. Cô gái cười rụt rè, lớn tiếng nói " Hay là một tíc tắc phải không ?"

Đáp án này làm chàng trai cười tưởng như suýt té ra đường "Đương nhiên không phải"

Anh vẫn luôn yêu vẻ hài hước, hóm hỉnh ở cô gái, yêu nụ cười trong sáng của cô. Câu trả lời làm anh nắm tay cô chặt hơn...

" Một năm phải không ?"

Đã qua một năm kể từ lúc anh ngỏ lời yêu với cô, cho nên đáp án 1 năm với cô gái là cực kỳ mâu thuẫn..

Chàng trai lắc đầu.

Thời gian giữa hai người đã không còn là chờ đợi, mà đã là thời gian trải nghiệm tình yêu.

" 100 năm là tuyệt rồi, yêu em 100 năm là đủ rồi."

Cô gái nói, không ngừng biểu hiện sự hạnh phúc.

Chàng trai nói : " 100 năm ngắn quá, không đủ để anh yêu em "

Những câu nói ngọt ngào là sở trường của các chàng trai. Yêu thì thích nghe những lời ngọt ngào, nhưng đối với con gái đó cũng lại là nhược điểm.

Cô gái cười, có ý nhắc chàng trai lại sắp đèn đỏ nữa rồi.

"Em muốn nghe đáp án rồi phải không ? " Chàng trai muốn nói ra câu trả lời mà cô gái muốn nghe " Anh sẽ yêu em bao lâu ?"

Chàng trai đưa tay rồi nói " Một .... Cho đến một ngày nào đó khi em không còn yêu anh nữa ... "

Cô gái kinh ngạc.

Cho đến một ngày nào đó khi em không còn yêu anh nữa.

ST

Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013


Ngày 5-10 - Hôm nay, mình bắt đầu xuất hiện. Ba mẹ chắc là chưa biết điều này đâu vì mình còn nhỏ xíu như một hạt táo mà, nhưng sự thật là mình đã có rồi. 

Và mình sắp là một bé gái. Mình sẽ có tóc vàng và mắt xanh. Tất cả mọi thứ đã được sắp xếp hết cả, thậm chí ngay việc mình rất thích ngắm hoa nữa cơ! 

Ngày 19-10 - Một số người nói mình chưa phải là một con người hoàn chỉnh, rằng mới chỉ có mẹ mình thật sự tồn tại mà thôi. Nhưng mình là người mà, cũng giống như mẩu ruột bánh mì nho nhỏ chưa phải là bánh mì thật sự. Mẹ là người, vậy thì mình cũng thế.

Ngày 23-10 - Mới rồi mình vừa mở hé đôi môi. Chà, để nghĩ coi cỡ một năm nữa, mình sẽ nở nụ cười và sau đó biết nói. Chắc chắn tiếng đầu tiên mình thốt ra sẽ là: Mẹ... mẹ...ơi!

Ngày 25-10 - Hôm nay, tim của mình bắt đầu tự đập lấy. Từ giờ trở đi nó sẽ nhảy múa nhẹ nhàng cho đến phút cuối đời của mình mà không nghỉ chút nào! Sau nhiều năm chắc nó phải mệt mỏi. Nó sẽ dừng khi mình chết đi, chắc thế!

Ngày 12-11 - Những ngón tay nhỏ xíu bắt đầu mọc ra trên bàn tay của mình. Ồ, trông chúng nhỏ nhắn mà dễ thương làm sao! Mình sẽ được vuốt tóc mẹ nhờ chúng đấy nhé!

Ngày 20-11 - Hôm nay, bác sĩ nói với mẹ rằng mình đang sống ở đây, bên dưới trái tim của mẹ. Ồ, chắc mẹ phải vui mừng biết bao! Mẹ có vui không hở mẹ?

Ngày 25-11 - Có lẽ ba mẹ đang đặt tên cho mình. Nhưng chắc ba mẹ vẫn chưa biết mình là con gái đâu. Bí mật đấy nhé! Mình muốn được người khác gọi là bé May. À, mình đang lớn dần lên đây!

Ngày 10-12 - Mình đang mọc tóc! Sao nó mượt mà và tỏa sáng quá. Mình tự hỏi tóc của mẹ có giống thế không?

Ngày 13-12 - Mình vừa chớp mắt. Bóng tối bao phủ xung quanh mình. Khi mẹ sinh mình ra, chắc là thế giới sẽ nhiều hoa và nắng ấm lắm. Nhưng điều mình muốn hơn cả là trông thấy mẹ. Mẹ ơi, mẹ có đẹp không hở mẹ? Con muốn nhìn thấy mẹ ghê!

Ngày 24-12 - Mình tự hỏi liệu mẹ có nghe thấy tiếng thì thầm của trái tim mình? Một số bạn của mình ra đời hơi bị yếu một chút. Nhưng trái tim mình rất khỏe mạnh. Nó đập đều đặn: tup-tup, tup-tup. Mẹ sẽ có một đứa con gái thật khỏe mạnh đó nghe mẹ!

Ngày 28-12 - Hôm nay, mẹ mình giết mình... 

 Sưu tầm

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2013

Một ngày mùa đông 2013....
Cô ngồi trong căn phòng tối, với chiếc điện thoại bạch kim, theo thói quen thường lệ trước khi đi ngủ, cô gõ gõ những dòng chữ trong hộp thư gửi đi: "honey, ngủ ngon".Chỉ ngắn gọn như vậy, và cô bấm nút "send".Cô đã quen với cảnh nhắn tin cho anh trước khi đi ngủ mà không cần biết anh có trả lời tin nhắn của cô hay không? Cô dường như quen với thói quen chúc anh ngủ ngon vào mỗi buổi tối, thay vì ở bên anh, chờ anh gọi điện chúc cô ngủ ngon như những cô gái khác có người yêu.Cô đã quen với kiểu tình yêu sms như thế.cô gái yêu anhAnh mải mê trong vòng tay một cô gái lạ mà anh gặp ở vũ trường, cô nàng nóng bỏng với chiếc váy khoét quá gối, xà tới anh, hôn anh và tình nguyện lên giường với anh, mặc cho anh cũng chẳng hề biết cô ta là ai, ngay cả tên cô gái đó là gì anh cũng chẳng quan tâm.Anh đâu có ngoại tình, anh không hề quyến rũ cô ta, chỉ là cô ta tự vồ lấy anh. Anh không thể từ chối những cô gái tự dâng hiến cho anh. Ai bảo số anh đào hoa, có biết bao cô gái đòi chết vì anh chứ. Anh không thể nhớ mình đã lên giường với tất cả bao nhiêu cô, chỉ biết là số lượng cô gái đã ngủ với anh nếu viết thành tên có lẽ đủ để viết thành một bảng danh bạ điện thoại.Anh đang quay quồng bởi sự nóng bỏng cũng như sự ham muốn đến điên dại của cô gái lạ, thì tiếng chuông tin nhắn vang lên, như thường lệ anh biết tin nhắn đó là của ai, anh không thèm đụng đến chiếc điện thoại, và cũng chẳng bận tâm xem nội dung tin nhắn đó là gì, vì anh biết chắc chắn đó là lời chúc từ cô, "honey ngủ ngon"....Một mùa đông lạnh trong căn phòng tối với một giấc ngủ sâu sau một ngày bận rộn.Ở một căn phòng khác, với ngổn ngang đồ đạc bị vứt tung tóe và trên giường như một bãi chiến trường với ngỗn ngang chai rượu, áo quần, giày dép cùng với 2 con người nồng nặc mùi rượu.Tia nắng rọi vào làm chói mắt anh, anh bật dậy!Việc đầu tiên mà anh làm đó là với lấy chiếc điện thoại, và gửi một ms yêu thương cho cô: "Dậy nào em yêu, ấm áp nhé honey"Anh tắm rửa và rời khỏi căn phòng đi làm như chưa có chuyện gì xảy ra, mặc cho người phụ nữ kia vẫn còn ngủ.Cô kéo nhẹ tấm rèm đón những tia nắng đầu tiên trong ngày, chuông điện thoại reo lên và dường như cô cũng biết ms đó là từ anh, và cô cũng chẳng hề mở ra xem. Cô ăn sáng và đi làm như thói quen hằng ngày.Hôm nay là ngày đầu tuần, nên cô đã diện một chiếc váy hồng phấn, để lộ bờ vai trắng thon thả của cô. Cô là một cô gái thành công, giỏi giang và xinh đẹp. Cô luôn được đeo đuổi bởi các chàng trai. Nhưng cô vẫn yêu một mình anh. Dù cho tình yêu đó, như một trò chơi cút bắt.tình yêu cút bắtAnh và cô làm chung công ty nhưng có lẽ một tháng 2 người gặp nhau chỉ một đôi lần. Cô biết mọi mối quan hệ phức tạp của anh nhưng dường như cô không quan tâm. Cô xem anh là người yêu? Cô không chắc, có lẽ cô chỉ đùa cợt với anh cũng như chính anh đang đùa cợt cô, chỉ là những tin nhắn yêu đương như thói quen của cả hai. Còn anh và cô thật ra chẳng hề có một chút gì gọi là tình yêu.Anh chưa bao giờ tuyên bố mình có người yêu, anh chơi đùa với bất kì cô gái nào muốn ngủ cùng anh. Anh xem cô như người tình trong mơ, vì anh thấy ở cô là sự khác biệt, những sms yêu đương đến hàng ngày đó không làm anh chán, mà nó như một gia vị đặc biệt cho những bữa ăn lạt lẽo của anh.Sau một ngày bận rộn cô trở về căn hộ, cô lao vào phòng tắm, ngắm nhìn mình trong gương, cô tự nhận mình xinh đẹp, và sexy đó chứ, không hề thua kém những cô gái chân dài cặp với anh, nhưng sao cô và anh chỉ dừng lại ở những dòng sms yêu thương đó. Cô chợt buồn ....!Cô nhấc điện thoại lên gọi cho anh, nhưng anh không trả lời."Sao anh không trả lời phone?" Cô gái lạ hỏi anh.Chỉ là một cô gái yêu anh muốn lên giường với anh, nếu anh trả lòi phone cô ấy có nghĩa là anh sẽ bỏ rơi em đêm này đó cưng à, em muốn thế không?Anh nói với cái giọng đểu cáng chết người đó. Và nàng ta tưởng mình đã chinh phục được anh. Nhưng chỉ là anh không biết phải nói gì với cô mà thôi.***Một ngày nữa lại trôi qua...Một ngày lạnh!Và anh gọi cho cô, anh hẹn cô đi ăn tối, và dường như cô đã đồng ý cô không quan tâm đến chuyện cũ. Cô và anh gặp nhau, cùng nhau ăn tối và cùng nhau cười đùa vui vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra.Anh tiễn cô về, và hôn nhẹ lên má cô. Người cô bỗng nóng ran.Anh về và cô bước lên phòng, cô ngồi đó, suy nghĩ vẩn vơ về những gì đã qua.Không có gì chỉ là những sms yêu thương mà thôi, không phải tình yêu cô tự nhủ với mình.Anh lái xe, suy nghĩ về cô, anh cảm nhận cô đã run lên khi anh hôn nhẹ lên trán cô. Có điều gì đó nói với anh rằng anh đã yêu.Bất chợt điện thoại reo lên, một cô nàng nóng bỏng nào đó, muốn qua đếm với anh. Và tất nhiên anh không thể từ chối. Anh quên hết những chuyện đang nghĩ và chạy đến nới hẹn.Anh nhắn tin cho cô, "em ngủ sớm đi nhé, anh cũng ngủ sớm đây".Cô trả lời: "honey ngủ ngon".Sms vừa reo lên, cô cùng bạn bước vào Bar. Anh đang ngồi đó, bên cạnh là một cô nàng nóng bỏng.Cô ngồi ngay đó đối diện với anh.Anh bước tới, kéo cô ra khỏi đám bạn."Em đã nói là em đã ngủ cơ mà sao em lại ở đây?""Còn anh, anh nói anh đang ở nhà chuẩn bị đi ngủ cơ mà, vậy cô gái đó là sao?""...Em nói dối anh trước....""Anh nhắn tin cho em trước cơ mà..."Em nói dối anh....Anh nói dối em...Hai người to tiếng với nhau ngay giữa chỗ đông người, và đây cũng là lần đầu tiên anh to tiếng với cô. Trong phút chốc đó, ai đó đã tĩnh tâm lại, và nhận ra được điều gì. Cô nhìn anh: "Em xin lỗi, chúng ta không là gì của nhau, cả 2 đã nói dối coi như hòa, em về đây".- Khoan đã, em đang khóc đó ư?- Không!- Sao em lại khóc chứ?...- Để anh đưa em về.- Không cần đâu anh vô với cô ta đi.- Em ghen ư?- Không! Có gì mà ghen chứ. Em về đây.Cô bước thật nhanh che đi những giọt nước mắt đang rơi. Cô chợt cảm thấy nhói đau trong tim, phải chăng cô đã yêu anh?Anh đứng đó lặng lẽ nhìn theo bóng cô. Anh không biết tại sao mình lại nổi cáu với cô? Anh thấy tim mình nhói lên, cảm giác như bị đau.Có phải anh đã yêu người con gái kia.Gió vẫn thổi mạnh cuốn những chiếc lá bay, dòng người hối hả về nhà, tiết trời se lạnh, cảm giác cần nhau hơn bao giờ hết. Và những sms yêu thương kia đã chấm dứt hay tồn tại?Và tình yêu có đến với những ai đùa giỡn với nó?
AKZ